Cả một ngày trời Trần Túc đều không thể tập trung vào công việc của mình, may mắn Trần Vân giúp đỡ nếu không cậu đã không thể gieo trồng hết ruộng rau của mình. Đến tối Vũ Hoàng Kính vừa về đến nhà thì cậu đã lo lắng mà hỏi thăm tìm huống, cậu không hỏi đến công việc của anh chỉ hỏi xem hôm nay công việc của anh có thuận lợi hay không, có bị ông chủ gây khó dễ gì hay không.
Vũ Hoàng Kính nhìn đứa nhỏ lần đầu tiên hỏi về công việc của anh, tuy không phải thực sự hỏi về những công việc anh đang làm nhưng những câu hỏi của cậu khiến anh cảm thấy rất ấm áp. Dường như khoảng cách của hai người càng ngày càng rút ngắn càng thêm thân thiết với nhau.
Biết rằng chuyện này không nên xảy ra, anh phải giữ khoảng cách với cậu không nên nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với cậu cũng như không để cậu nảy sinh tình cảm với anh. Tuy nhiên trái tim anh lại không thể làm được, bất tri bất giác anh đã rung động với sự giản dị cùng sự chăm chỉ của cậu.
“Không có gì thay đổi cả. Hồ Lân sẽ không thể với tay xuống nơi này, ông ta chỉ có thể cầm quyền ở thành phố A mà thôi.”
Vũ Hoàng Kính đưa tay lên sờ đầu cậu tỏ vẻ an ủi, trong mắt anh đầy sự dịu dàng.
Trần Túc nghe anh nói tuy không rõ lý do tại sao nhưng cậu cũng an tâm đôi chút, miễn là anh không gặp bất kỳ trở ngại nào là tốt rồi:
“Vậy thì tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nam-the-ga-thay/3395163/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.