Là một người già đời, Hồ Lân có ánh mắt cực kỳ tinh tường, ông ta có thể nhìn thấy rõ ràng thái độ thay đổi của hai người trẻ tuổi trước mặt, nhưng ông ta hoàn toàn không để ý dù sao hôm này ông ta đến đây là để bàn lợi ích với Vũ Hoàng Kính. Đối với người làm ăn thì lợi ích chính là tất cả, ông ta không tin đứng trước một cơ hội tốt như vậy thì anh không thay đổi thái độ của mình cũng như không suy nghĩ lại lời đề nghị trước kia của ông ta.
“Đúng là cháu lớn nhanh thật, ông cũng là người đã nhìn cháu lớn lên. Thời gian đúng là trôi qua thật nhanh.”
Hồ Lân không vội vào vấn đề mà bắt đầu cảm khái:
“Nếu như không phải ông đi cùng cháu gái sang nước ngoài thì có lẽ hiện tại cháu sẽ không như thế này. Lần trước ông gọi điện thoại cho cháu chắc vẫn chưa nói hết mọi chuyện nên hôm nay ông đến đây để bàn bạc lại cùng cháu, chuyện trước đó…”
Vũ Hoàng Kính lạnh giọng cắt ngang:
“Cuộc sống hiện tại cảu tôi rất tốt, vui vẻ thoải mái không có gì là không tốt cả. Chuyện mà ngài định nói tôi cũng đã nói rất rõ ràng.”
Hồ Lân thở dài tỏ vẻ khuyên giải:
“Người trẻ tuổi luôn hành động bồn bột. Cháu nên suy nghĩ cho kỷ càng, một gia sản lớn như thế nói không để tâm liền có thể không để tâm sao. Nếu như cháu nắm được gia sản thì còn phải chịu cực chịu khổ ở nơi thôn dã như thế này sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nam-the-ga-thay/3395161/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.