Sau lời nói của lão ta, bốn phía đột nhiên yên tĩnh.
Gió lạnh không ngừng thổi quanh năm cũng phải dừng thét gào, yên lặng đến độ có thể nghe được tiếng kim rơi.
Ngay sau đó, một cổ sát ý bàng bạc trên người Yến Lâm khuếch tán ra xung quanh, như là tuyết lở từ trên núi cao. Văn Triều đứng gần y nhất, cậu nhanh chóng nắm lấy tay đối phương, thấp giọng gọi: “Sư tôn.”
Yến Lâm trong giây lát đem sát ý thu lại: “Như thế nào?”
Bởi vì Văn Triều ra tay kịp thời, những người khác vẫn chưa cảm giác được Thanh Nhai Tiên Tôn động sát niệm, đệ tử hai phái lại khe khẽ nói nhỏ với nhau: “Hỏa thần? Đó là cái gì?”
“Nếu thật là, Phong Minh sư huynh thật sự có hỏa thần đi, thì dựa vào cái gì phải cho lão ta xem?”
“Lão già chết tiệt, ta thấy ngươi là đang mơ ước hỏa thần, muốn nhân cơ hội cướp đoạt!”
Văn Triều cùng Yến Lâm trao đổi ánh mắt, Văn Triều nhẹ giọng mở miệng: “Nếu Nguyên chưởng môn muốn nhìn, ta liền gọi ra cho ngươi xem cũng không sao.”
Thừa Diễn vốn lui đến bên cạnh liền kinh ngạc ngẩng đầu: “Phong Minh sư đệ, dựa vào cái gì cơ chứ? Trên dưới lão già này đều chả có tý ý tốt, ngươi không thể……”
Văn Triều cũng không để ý tới, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Nguyên Thương Bình: “Ngươi nhìn cho rõ.”
Cậu nói rồi mở bàn tay ra, một ngọn lửa cháy rực trong lòng bàn tay cậu. Ngọn lửa kia đỏ tươi như một quả tim đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ma-ton-sau-ta-thanh-doan-sung/3300507/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.