Ngôn Cẩn từ lâu đã biết chị gái không phải chị ruột của mình.
Cô là trong một lần phát bệnh ngẫu nhiên biết được điều này.
Lúc ấy cô nằm trên giường bệnh, tuy rằng ý thức đã thanh tỉnh, nhưng bởi vì thân thể quá mệt mỏi mà không có cách nào nhúc nhích.
Cô không mở mắt ra được, chỉ có thể bất lực nằm trên giường, sau đó nghe cha mẹ mình ở bên cạnh nói chuyện.
Vốn dĩ âm thanh của Ngôn Thành cùng Tần Văn Châu rất nhỏ, bọn họ sợ làm phiền đến Ngôn Cẩn. Nhưng giữa chừng không biết bọn họ nói chuyện gì, Ngôn Cẩn liền nghe được cảm xúc của Tần Văn Châu kích động lên.
“Tiểu Cẩn đã như vậy, anh còn bao che cho nó phải không? Nếu không phải nó mang Tiểu Cẩn ra ngoài, làm sao Tiểu Cẩn có thể phát bệnh? Ngôn Thành em nói cho anh biết, Tiểu Cẩn lần này mà có bất trắc gì, anh liền mang theo đứa con hoang Ngôn Hi kia cút đi cho em, em và anh ly hôn.”
Lấy tuổi của Ngôn Cẩn lúc đó, tạm thời không có cách lý giải đối với từ “Con hoang” trong miệng Tần Văn Châu là ý gì, cô chỉ biết giống như mẹ không thích chị.
Như vậy, mẹ luôn ôn nhu vì cái gì lại không thích chị luôn thiện lương vậy?
Ngôn Cẩn bỗng nhiên nhớ tới lúc trước mình theo Ngôn Hi chạy ra ngoài, sau đó cô bị anh tiểu béo dọa sợ, lúc này mới tái phát bệnh tim.
Có phải bởi vì chuyện này hay không?
Lấy chỉ số thông minh của Ngôn Cẩn mà nói, cô chỉ có thể nghĩ đến nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248845/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.