Dây thừng hiện tại cột Ngôn Cẩn cũng không tính là rắn chắc, Ngôn Cẩn chỉ dùng dao găm lặng lẽ cắt vài cái, dây thừng trói cô đã đứt rồi.
Nhưng cô cũng không có lộ ra, mà tiếp tục nhìn Lăng Phong trước mặt mình diễn trò.
Lăng Phong oán hận nhìn Ngôn Cẩn, sau đó đột nhiên duỗi tay kéo chân Ngôn Cẩn đến trước mặt mình: “Sợi lắc này rõ ràng không phải của cô, vì sao cô không nói cho tôi biết, nếu không phải như vậy, tôi cũng không nhận sai người trước đây cứu tôi là cô.”
Ngôn Cẩn ho một tiếng, ánh mắt dừng lại ở cổ chân mình.
Cô cười, ánh mắt nhiễm một chút ý vị châm chọc: “Tôi nhớ lần đầu tiên đã nói với học trưởng rồi, tôi cũng không quen anh, cũng chưa từng đi cứu anh, chỉ là anh cứ một mình một đường, không tin lời tôi nói thôi.”
“Câm miệng.” Lăng Phong cả giận nói: “Chính là cô sai, đều là cô hại tôi. Người tôi thích là người trước kia đã cứu tôi, nếu không phải cô, tất cả mọi chuyện căn bản sẽ không đi đến bước đường này.”
Đây đều là những gì âm thanh kia đã từng nói với Lăng Phong, hôm nay lại bị hắn lấy để phản bác Ngôn Cẩn.
Ngôn Cẩn rũ mắt, bỗng nhiên có chút tò mò: “Lăng Phong, tôi thật sự muốn hỏi anh một vấn đề. Nếu người cứu anh không phải chị tôi, hoặc là một người con trai, thậm chí là một thứ gì đó, anh sẽ còn làm ra những thứ làm người ghê tởm hơn nữa sao?”
Ngôn Cẩn cười ác liệt: “Để tôi đoán một chút, anh có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248843/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.