Thời điểm cô trở về đã nhìn thấy Từ Phượng Liên bưng hai chén cơm vào phòng của bà.
Kể từ ngày cùng Ngôn Thành xé rách mặt nạ, Từ Phượng Liên cùng Ngôn Ái Quốc không có ăn cơm chung với Ngôn Thành nữa.
Mỗi lần đến bữa cơm, Từ Phượng Liên sẽ đi lấy đồ ăn cho mình cùng Ngôn Ái Quốc, sau đó chờ lúc cơm nước xong lại cần chén ra cho Tần Văn Châu mời dì giúp việc đến rửa.
Ngôn Cẩn hô lên một tiếng “Bà nội”. Từ Phượng Liên quay đầu nhìn cô một cái, sau đó thất thần rời đi.
Ngôn Cẩn nhíu mày, cô cảm thấy bộ dạng Từ Phượng Liên như đang mưu đồ chuyện gì đó.
“Tiểu Cẩn, mau đi rửa tay ăn cơm đi. Buổi sáng con đi đây vậy? Sao bây giờ mới về?”
Tần Văn Châu nhìn đến Ngôn Cẩn đang đứng ngây người ở cửa, không khỏi hỏi một tiếng.
Lúc này Ngôn Cẩn mới hồi phục lại tinh thần, một bên đi về phía toilet, một bên trả lời: “Con tới ngay.”
Đối với câu hỏi của Tần Văn Châu hỏi mình, Ngôn Cẩn liền trực tiếp bỏ qua.
Bất quá cũng may từ lúc cơ thể cô có chuyển biến tốt đẹp, Tần Văn Châu mới thả lỏng không trông chừng cô kỹ như trước, cho nên khi Ngôn Cẩn không trả lời hai câu hỏi của mình, Tần Văn Châu cũng đem vứt ra sau đầu.
Cơm nước xong, mấy người liền trở về phòng làm việc của mình.
Chỉ là không biết vì sao, đến buổi tối đi ngủ, Ngôn Cẩn luôn cảm thấy có điểm bồn chồn không yên ổn.
Loại cảm giác này vẫn liên tục cho đến ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248839/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.