Ngôn Hi đi hai bước lại dừng lại, quay đầu đối với Lăng Phong nói thêm một câu.
“Mấy ngày trước bởi vì tâm trạng không tốt, cho nên tôi mới đi cùng học trưởng, nếu anh có gì hiểu lầm thì tôi thật sự xin lỗi. Bất quá để tránh một số phiền toái, tôi hy vọng về sau học trưởng không cần đến tìm tôi nữa.”
Nói xong, Ngôn Hi liền không chút lưu tình mà rời đi.
Phía sau cô, Lăng Phong nâng cánh tay, bộ dạng muốn nói cái gì nhưng nói không nên lời.
【 Cô ấy là đang nói lời tức giận thôi đúng không? 】
Chuông vang vào học đã vang lên thật lâu, nhưng Lăng Phong vẫn cứ đứng không đi về phòng học.
Hắn đứng trong rừng trúc thường tới, hỏi âm thanh trong đầu mình.
【 Cô ấy chính là tức giận tôi nhận sai người, cho nên cáu kỉnh đúng không? 】
Âm thanh kia trầm mặc một hồi, sau đó mới trả lời một tiếng.
【 Đúng vậy. 】
Biểu cảm trên mặt Lăng Phong thoáng buông lỏng xuống, lúc này hắn mới xoay người đi về hướng lớp học của mình.
Ngôn Hi vẫn là chạy trở lại phòng học khi tiếng chuông vang lên.
Ngôn Cẩn thấy cô tiến vào, có chút lo lắng hỏi: “Chị, sao chị quay lại muộn vậy?”
Trước kia rất nhiều lần Ngôn Hi đi đâu lâu là đụng mặt Lăng Phong, lần này Ngôn Hi lại thiếu chút nữa đi học trễ, cô liền không khỏi có chút lo lắng có phải đối phương bị Lăng Phong quấn lấy.
Ngôn Hi theo bản năng muốn lắc đầu, nhưng cô lại nghĩ đến lúc trước chính cô đã nói với Ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248837/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.