Rốt cuộc khi còn nhỏ từ lúc hắn có ký ức, cha mẹ hắn vẫn luôn đối xử thiên vị Ngôn Uyển Đình.
Như vậy hiện tại đối phương thích con gái Ngôn Uyển Đình hơn con gái hắn, cũng không phải chuyện gì khó tiếp thu.
Thế nhưng…. Hắn cũng không phải con trai ruột của bọn họ.
Ngôn Thành cảm thấy có chút buồn cười.
Giống như vòng luân hồi, cha mẹ hắn bởi vì không có con trai mà nhận nuôi hắn làm con, nhưng lại không khống chế được thiên hướng thiên vị con gái mình.
Thậm chí thời điểm con gái bọn họ suýt nữa hại chết vợ con hắn, bọn họ có thể dùng ơn dưỡng dục bức hắn nhận nuôi Ngôn Hi.
Như vậy chính hắn đối đãi với Ngôn Hi cùng Ngôn Cẩn có chút khác nhau thì có gì không thể đâu?
Rốt cuộc Ngôn Cẩn mới là con gái ruột của hắn không phải sao?
Đối với Ngôn Thành mà nói, đây là một việc công bằng.
Chờ đến khi hai vị lão nhân Ngôn gia đều đi rồi, phòng khách chỉ còn lại ba người Ngôn Cẩn cùng cha mẹ mình.
Ngôn Cẩn ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt Ngôn Thành, cuối cùng vẫn hỏi câu hỏi trong lòng mình ra.
“Ba ba, lời người nói lúc nãy đều là thật sao?”
Ngôn Thành nghe vậy sửng sốt một chút, hắn quay đầu nhìn về phía Ngôn Cẩn, cuối cùng vẫn là gật đầu.
“Thực xin lỗi, Tiểu Cẩn.”
Thực xin lỗi không bảo vệ tốt cho con, mới khiến con từ nhỏ đến lớn phải chịu khổ nhiều như vậy.
Ngôn Cẩn cười cười không sao cả nói: “Không liên quan đến ba ba, hơn nữa chẳng phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248833/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.