Mà cùng lúc đó, Tưởng Thành dùng thân phận hiện tại mà ra ngoài một thời gian, rốt cuộc hiện tại hắn mới về nhà.
“Chú út!”
Tưởng Thành với mới đẩy cửa, một giọng nói của thiếu nữ truyền ra.
Hắn ngẩng đầu nhìn cháu gái của nguyên chủ.
Lúc trước hắn chính là thông qua đối phương mà xem được tiểu thuyết, sau đó tìm được Ngôn Cẩn.
Nghĩ đến đây, thái độ của Tưởng Thành đối với cháu gái không khỏi tốt hơn một chút.
“Cha cháu đâu?”
Cô gái lắc lắc đầu: “Ba ba còn chưa từ công ty trở về.”
Không biết vì sao, từ lần chú cô cùng cô đoạt máy tính, cô liền cảm thấy chú hiện tại cùng trước kia có điểm không giống nhau.
“Ở công ty sao, ta biết rồi.”
Tưởng Thành nói xong, nghe được tin tức mình muốn biết cũng không hề chuẩn bị vào nhà.
Cô gái nhìn đến hắn lại phải đi, không kìm được đuổi theo hai bước hỏi.
“Chú út, người còn muốn đi đâu?”
“Đi công ty tìm cha cháu!”
Gia thế của thân thể này thực sự không tồi, tuy rằng kém hơn Lăng Phong trong miệng Ngôn Cẩn là nhà giàu số một nước Z.
Nhưng gia tài Tưởng gia cũng là hào phú của nước Z.
Mà công ty Tưởng gia được anh trai nguyên chủ kế thừa, bản thân nguyên chủ cũng là một phú nhị đại thích chơi nghệ thuật, thường ngày chỉ cần chơi là được.
Anh trai hắn trả lại cho nguyên chủ một phần lợi nhuận, làm hắn có thể tùy tiện tiêu xài.
Đương nhiên đối với Tưởng Thành mà nói, nguyên chủ thật sự ngu xuẩn, công ty lớn như vậy không đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248829/chuong-122.html