Chờ khi cửa xe cứu thương đóng lại, Ngôn Cẩn cứ như vậy hôn mê.
Chờ đến khi cô mở mắt lại lần nữa, đã là trong phòng bệnh trắng tinh.
“Tiểu Cẩn!”
Bên người vang lên một âm thanh nức nở, Ngôn Cẩn quay đầu nhìn lại, liền thấy hai hốc mắt đỏ bừng của Tần Văn Châu.
Tựa hồ vừa rồi đã khóc một hồi.
“Mẹ!” Ngôn Cẩn thấp giọng gọi một câu.
Tần Văn Châu lúc này mới phản ứng lại rốt cuộc Ngôn Cẩn đã tỉnh lại.
“Bác sĩ bác sĩ.”
Bà vội vàng chạy ra khỏi phòng bệnh hô vài tiếng, sau đó một bác sĩ trung niên mặc áo blouse trắng tiến vào kiểm tra thân thể Ngôn Cẩn một chút.
“Tim đã đập trở lại bình thường, không có vấn đề gì, chú ý tĩnh dưỡng một thời gian là được.”
Bác sĩ kiểm tra xong dặn dò một câu.
“Tốt tốt, tôi đã biết, cảm ơn ngài.” Tần Văn Châu cảm kích nói.
Sau đó bác sĩ liền đi ra ngoài, chỉ là vừa đi đến cửa hắn dường như nhớ tới cái gì, liền quay đầu lại dặn dò Tần Văn Châu một câu.
“Đứa trẻ có bệnh tim các người là cha mẹ liền chiếu cố nhiều một chút, ngày thường cũng đừng để cô bé chịu kinh hách gì, bằng không bệnh tim đang có chuyển biến tốt đẹp nếu không cẩn thận tái phát lần nữa, không kịp thời cứu chữa, chẳng phải rất là đáng tiếc.”
"Đúng đúng đúng, ngài nói rất đúng. Về sau chúng tôi nhất định sẽ chú ý.”
Tần Văn Châu cũng không giải thích với bác sĩ việc Ngôn Cẩn phát bệnh hôm nay cũng không liên quan đến bọn họ.
Bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248826/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.