“Tiểu Cẩn!”
Nhìn học tỷ trước mặt giở trò vu oan hãm hại, Ngôn Hi không khỏi khẩn trương kéo tay Ngôn Cẩn lại đây.
Đồng thời nội tâm cô cũng tự trách vạn phần.
Ở trong mơ, cũng có sự xuất hiện của học tỷ này, mà đối phương ở trong mộng liền dùng cách vu hãm như đang dùng với Ngôn Cẩn hãm hại mình vô số lần.
Mà mỗi lần đối phương vu hãm mình……..
Nghĩ đến những việc xảy ra trong mơ, tay Ngôn Hi không khỏi gắt gao nắm chặt lên.
Liền ở lúc Ngôn Hi thất thần, Bành Nhiên ngồi quỳ trước mặt cô đã nức nở đem tầm mắt hướng về phía sau Ngôn Hi.
Bành Nhiên nhìn Lăng Phong phía sau Ngôn Hi, ôn nhu hô lên một tiếng: “Anh Lăng Phong.”
Ngôn Hi nghe vậy thân thể lập tức căng chặt một chút, lúc này mới xoay người nhìn về phía sau mình.
Gương mặt Lăng Phong mang vẻ quan tâm đi qua bên cạnh cô, sau đó đi đỡ Bành Nhiên ở trước mặt cô.
Ngôn Hi cắn cắn môi, hiện tại đều phát sinh hết thảy cảnh tượng ở trong mộng của cô.
Nhưng lúc này không giống như giấc mơ, cô mới có thể không khiến Tống Vân Kỳ chạy tới giúp đỡ mình. Tống Vân Kỳ hiện tại còn chạy vội trên sân bóng, bởi vậy hắn cũng không chú ý tới một màn phát sinh trên khán đài.
Nhưng lực chú ý của Tống Thiên luôn dừng lại ở trên người Ngôn Cẩn, cho nên ở lúc Bành Nhiên cùng Ngôn Cẩn phát sinh xung đột, Tống Thiên liền từ lớp mình chạy hướng về phía Ngôn Cẩn.
Bành Nhiên đáng thương vô cùng nhìn về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248824/chuong-117.html