“Ngôn Cẩn đúng không, cô nói xem liệu anh Lăng Phong có biết cô cùng người con trai kia có quan hệ thân cận như vậy không?”
Bành Nhiên một tay chống hông, một tay chống mắt, ý chỉ châm biếm với Ngôn Cẩn.
Hôm nay năm hai cũng có trận thi đấu, mà khoảng cách giữa sân bóng kia đến bên này cũng không xa, cho nên Bành Nhiên đã thấy Ngôn Cẩn đứng chung một chỗ với Tống Thiên.
Bành Nhiên rốt cuộc cũng không phân rõ được giữa hai người Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi ai là người mà Lăng Phong thích, nhưng điều này cũng không cản trở cô ta chán ghét Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi.
Các cô một người từng có tai tiếng với Lăng Phong, một người lại là chính mắt cô ta thấy thái độ của Lăng Phong đối đãi cực kỳ tốt.
Mà hết thảy đều làm Bành Nhiên không khống chế được ghen ghét.
Ngôn Cẩn rũ mắt, nhìn cô gái trước mặt lộ ra ý ghen ghét chói lọi, cô trầm mặc một chút rồi mới nói: “Cô đem quả bóng này về đi, bên kia còn phải tiếp tục thi đấu đấy.”
Bành Nhiên: ?
Sau đó cô ta liền nghe được trên sân bóng rổ của lớp mình thi đấu truyền đến một trận kêu gọi.
“Bành Nhiên, cậu làm gì vậy? Nhanh lấy bóng rổ về đi!”
Sắc mặt Bành Nhiên đứng đờ, lúc này mới nhớ mình sang bên này làm cái gì.
Cô ta cầm bóng rổ trừng mắt nhìn Ngôn Cẩn một cái, lúc này mới chạy về lớp của mình ở bên kia.
Đều là do Ngôn Cẩn, hại cô ta quên việc chính.
Ngôn Cẩn vô tội nhướng mày, việc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248822/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.