Editor: Linh Kim
Thời điểm Ngôn Hi mở mắt ra, phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc ghế sô pha, có hai người ngồi hai bên người cô, là Ngôn Thành cùng Tần Văn Châu. Mà ở đối diện, là một người đàn ông trung niên đang ngồi.
Ngôn Hi từ bàn tay đối diện đoán ra tuổi của đối phương.
Chỉ là khuôn mặt của người đàn ông này, đối với Ngôn Hi mà nói luôn có một mảnh sương mù dày đặc bao phủ, nhìn không rõ ràng.
Ngôn Hi có chút không biết trước mắt là tình huống như thế nào.
Cô quay đầu đánh giá một hồi, phát hiện cặp sách của mình đặt tùy ý trong một ngăn tủ cách đó không xa.
Ngôn Hi cúi đầu, nhìn quần áo trên người mình.
Cô mặc chiếc áo sơ mi cùng một chiếc váy dài vừa vặn đến đầu gối.
Ngôn Hi nhíu mày, bản thân cô rõ ràng không thích mặc váy, vì cái gì bản thân trong mộng lại mặc một kiện váy chứ?
Tầm mắt Ngôn Hi thực mau chú ý đến một cái huy chương trên áo sơ mi, thứ này làm cô cảm thấy có vài phần quen mắt.
Ngôn Hi nhíu mày trầm tư một hồi, rốt cuộc mới nhớ ra mình đã thấy qua thứ này ở đâu.
Đây là huy hiệu của trường quốc tế thành phố Tĩnh An, lúc trước Ngôn Hi tham gia cuộc thi vật lý từng gặp qua học sinh của trường quốc tế.
Đồng phục trên người đối phương khác hoàn toàn với những trường khác tự nhiên để lại ấn tượng rất sâu sắc đối với Ngôn Hi.
Chẳng qua lúc ấy Ngôn Hi thấy mấy học sinh kia đều mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248820/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.