Editor: Linh Kim
Một tiếng dẫm vào cành cây khô vang lên, quấy rầy đến Lăng Phong đang không kiên nhẫn nhìn Bành Nhiên khóc thút thít.
“Ai?”
Lăng Phong bước nhanh từ rừng trúc lại đây, hai mắt hắn tức khắc liền sáng lên nhìn hai người Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi.
Trên mặt Lăng Phong vốn dĩ đang tức giận lập tức hòa hoãn xuống, một lần nữa thay bằng khuôn mặt tươi cười.
“Tiểu Cẩn.” Hắn nói.
Ngôn Cẩn chạy tới chỗ Tống Vân Kỳ cùng Tống Thiên, sau đó mới quay đầu nhìn về phía Lăng Phong. Mặt không cảm xúc nói: “Lăng Phong học trưởng.”
Đây rõ ràng là thái độ xa cách ngàn dặm.
Đôi mắt Lăng Phong trầm trầm, như là muốn nói với Ngôn Cẩn cái gì đó.
Nhưng hai mắt hắn nhắm lại một lúc, sau đó mở miệng chuyển đề tài tới Ngôn Hi.
“Sắc mặt Ngôn Hi học muội thoạt nhìn không tồi, hẳn di chứng sau khi rơi xuống nước lần trước đã tốt rồi đi.”
“Tiểu Cẩn, Tiểu Hi.”
Liền ở lúc Lăng Phong nói chuyện, Tống Vân Kỳ cùng Tống Thiên cũng chạy đến bên người Ngôn Cẩn.
Dưới ánh mắt muốn đục lỗ trên người khác của Lăng Phong, Tống Thiên theo bản năng liền chắn trước người Ngôn Cẩn.
Sau đó không biểu cảm nói nhanh: “Học trưởng lại có chuyện gì sao?”
Lăng Phong nghe vậy liếc mắt nhìn Tống Thiên một cái, biểu cảm có chút âm trầm.
Bành Nhiên vốn dĩ vẫn cúi đầu đi theo phía sau Lăng Phong, lúc này nghe được âm thanh không chút khách khí của Tống Thiên, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn Tống Thiên một cái.
Sau đó ánh mắt cô ta liền quấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248818/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.