Editor: Linh Kim
Mấy người Ngôn Cẩn đi trên đường có chút trầm mặc.
Tống Vân Kỳ liên tiếp lén nhìn Ngôn Hi, cuối cùng vẫn là nhịn không được nội tâm chua xót hỏi: “Tiểu Hi, hiện tại cậu cùng cái học trưởng kia rất quen thuộc sao?”
Tống Vân Kỳ cảm thấy trong lòng mình đều đã ghen ghét đến sắp phát cuồng.
Người nọ không phải là cứu Tiểu Hi một lần thôi sao? Vì cái vì thái độ của Tiểu Hi lại biến hóa lớn đến như thế.
Hơn nữa trước khi trở lại trường học Tiểu Thiên cũng từng nói qua, lúc ấy nếu cái Lăng Phong học trưởng đáng ghét kia không nhảy xuống cứu Ngôn Hi, chính hắn cũng nhảy xuống cứu Ngôn Hi lên.
Chẳng qua ngay lúc đó động tác của đối phương nhanh hơn Tiểu Thiên một bước thôi.
Đối mặt với Tống Vân Kỳ chất vấn, Ngôn Hi có chút không hiểu vì sao Tống Vân Kỳ sẽ hỏi mình như vậy.
Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tống Vân Kỳ, hỏi ngược lại: “Vân Kỳ cậu quên rồi sao? Lăng Phong học trưởng mấy ngày trước mới cứu tớ nha! Tự nhiên là tớ sẽ cảm kích hắn.”
Tống Vân Kỳ mím môi: “Chính là Tiểu Hi, chẳng lẽ cậu đã quên lúc trước hắn dây dưa với Tiểu Cẩn như thế nào sao? Hắn là người hay làm bộ làm tịch, chẳng lẽ cậu lại không biết.”
Ngôn Hi nghe vậy rũ mắt, tựa hồ đang thuyết phục chính mình, lại tựa hồ thuyết phục ba người.
“Có khả năng chuyện trước kia đều là hiểu lầm đi, tớ tin tưởng Lăng Phong học trưởng không phải người như vậy.”
Ngôn Cẩn ngẩng đầu nhìn chị mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248815/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.