Ngôn Cẩn muốn sờ sờ khuôn mặt Ngôn Hi, nói Ngôn Hi đừng khóc, chính là mặc kệ cô nỗ lực thế nào, chỉ đều giống như một người đứng xem hết thảy mọi thứ.
Cô có thể cảm nhận được được thân thể mình ngày càng suy yếu, cũng có thể nhìn được khuôn mặt Ngôn Hi tràn đầy sợ hãi.
Không biết qua bao lâu, bên tai Ngôn Cẩn liền vang lên âm thanh của xe cứu thương, cô cũng có thể cảm nhận được trái tim của thân thể này dần ngừng đập.
Ngôn Hi tựa hồ cảm nhận được gì đó, cô cúi đầu không thể tin tưởng nhìn ánh mắt em gái trong lòng dần mất đi ánh sáng, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Tiểu Cẩn, em lại kiên trì một chút, em lại kiên trì một chút, xe cứu thương lập tức đến ngay.”
Ngôn Cẩn cảm giác được mí mắt của khối thân thể này đã ngày càng nặng.
Cô muốn đối với Ngôn Hi trước mặt nói một tiếng: “Đừng khóc.”
Lại không có cách nào khống chế được chính mình.
Một mảnh không mênh mang, Ngôn Cẩn tựa hồ lại nghe được giọng nói của Ngôn Thành, “Tiểu Cẩn, tỉnh dậy đi con.”
Ngoài cái này ra còn có giọng nói ôn nhu của phụ nữ, đó là giọng nói của Tần Văn Châu.
Khuôn mặt Ngôn Hi trước mắt cũng ngày càng trở nên mơ hồ, cuối cùng Ngôn Cẩn bỗng nhiên cảm giác được tựa hồ mình có thể khống chế được khối thân thể này.
Cô véo véo lòng bàn tay mình, dùng hết sức lực nâng cánh tay lên, đầu ngón tay tím tái đặt trên mặt Ngôn Hi.
“Thực xin lỗi, đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248812/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.