“Cho nên nói, chính anh cũng không biết vì cái gì mà đụng vào nơi đó sao?”
Thiếu nữ xinh đẹp nhu nhược buông chiếc đũa trong tay xuống, sau đó dùng khăn giấy xoa xoa cánh môi, nhìn người trẻ tuổi trước mặt có chút đứng ngồi không yên, hỏi những lời này.
Hạ Toàn ăn mấy ngụm mì thịt bò trong bát, ánh mắt nhìn bãi đất bên ngoài qua cửa kính quán mì.
Hắn nghĩ nghĩ một chút nói: “Em gái không phải đã biết tôi từng thổi nồng độ cồn rồi sao, tôi đã đi qua nơi này mười năm rồi, chưa từng gặp phải chuyện kỳ quái như vậy. Trước đó một giây tôi còn lái xe tốt, chính là giây tiếp theo hồi phục lại tinh thần đã thấy hướng về bên kia mà đâm tới, thiếu chút nữa đâm phải chủ quầy cùng chị em, hiện tại còn phải đền nhiều tiền như vậy, em nói sao có phải đầu óc tôi có bệnh rồi không?”
Hạ Toàn càng nói càng đau lòng, hắn cũng biết người phụ nữa kia, đồ của bà đều làm thủ công nên giá cả đều không hề rẻ nha.
Trước mắt còn có tiền thuốc men của chị cô gái nhỏ này, máu hắn liền nhỏ giọt ở trong lòng.
Hơn nữa hắn còn không biết nói thế nào với người nhà, vốn dĩ vợ hắn không đồng ý cho hắn đi xe máy, nếu cô ấy biết chuyện này, khẳng định về sau không cho hắn đụng vào xe máy lần nào nữa.
Đáng thương tiền riêng hắn vất vả tích góp mấy năm nay, lúc này đều muốn mất sạch rồi.
Hạ Toàn càng nói càng ủy khuất, đối với Ngôn Cẩn cũng có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248809/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.