Editor: Linh Kim
Phải biết rằng lúc trước trừ bỏ học tập, Ngôn Cẩn mỗi ngày sau khi trở về cô nhi viện đều là giúp đỡ viện trưởng trông chừng mấy đứa trẻ.
Thời gian cô chân chính học tập cũng không có nhiều.
Ngôn Cẩn vẫn luôn ngồi như vậy cho đến khi kì thi kết thúc.
Chờ đến khi thầy giáo thu bài viết xong, cô mới đứng dậy đi tìm Tống Phương, sau đó hai người cùng nhau rời khỏi phòng thi.
Ngoài cửa trường thi, thầy giáo đang nôn nóng đi tới đi lui, thẳng đến khi nhìn thấy Ngôn Cẩn bình an từ trong trường đi ra, hắn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Thầy.” Ngôn Cẩn cùng Tống Phương đi đến cùng nhau kêu lên.
“Thế nào? Đề có khó không?” Thầy giáo ngữ văn vội vàng hỏi.
Ngôn Cẩn cùng Tống Phương nhìn nhau một cái, sau đó mới trả lời.
“Đề cũng bình thường, chính là yêu cầu bọn em lấy chủ đề tiếc nuối viết một bài nêu cảm nghĩ.”
Thầy giáo ngữ văn đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó lại có chút khẩn trương.
Đề đơn giản dĩ nhiên là tốt, nhưng đồng thời đề đơn giản như vậy, muốn viết nó đến mức xuất sắc liền tương đối khó.
Càng đừng nói đây là về chủ đề tiếc nuối, một đám thiếu niên thanh xuân mơn mởn thì có cái gì mà tiếc nuối chứ?
Tuy rằng trong lòng lo lắng, nhưng trên mặt thầy giáo ngữ văn lại không có biểu hiện ra. Lại đối với mấy người nữa thi xong ra tới người hắn an ủi một hồi, sau đó liền sắp xếp trật tự học sinh lên xe buýt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248771/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.