Editor: Linh kim
Có lẽ bởi vì mình mà mấy hôm trước suýt chút nữa làm hại Ngôn Cẩn phát bệnh, Lăng Phong ở mấy ngày tiếp theo cũng an phận không ít, không có lại đến quấy rầy Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi.
Ngôn Cẩn lúc ban đầu cũng đề phòng, mấy ngày sau cũng dần yên tâm.
Đối với cô mà nói, nếu Lăng Phong không chủ động tiến đến trước mặt cô gây chướng mắt, kỳ thực cô cũng không muốn đem thời gian quý giá của mình lãng phí trên người Lăng Phong đâu.
Cứ bình tĩnh như vậy cho đến cái cuối tuần kia được về nhà, đây cũng là lần đầu tiên kể từ khi lên cao trung Ngôn Cẩn có một cuối tuần được về.
Làm một học sinh trong lớp mũi nhọn, Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi một tháng cũng chỉ có hai ngày nghỉ.
Mà Tần Văn Châu, trước một ngày của kỳ nghỉ liền vì Ngôn Cẩn về nhà mà bắt đầu chuẩn bị.
Từ 12 giờ ngày thứ sáu, Tần Văn Châu liền có chút đứng ngồi không yên bắt đầu thúc giục Ngôn Thành nhanh làm xong công việc, sau đó bọn họ liền có thể đến trường đón con gái bảo bối.
Đối với vợ vội vàng, Ngôn Thành cũng cảm thấy như bản thân mình cũng bị.
Kỳ thực đoạn thời gian này Ngôn Cẩn không ở nhà, Ngôn Thành cũng phi thường cảm thấy không quen.
Hắn đã quen mỗi ngày sau khi đi làm về, liền có một áo bông nhỏ thơm tho mềm mại đi lên nói với hắn “Buổi tối tốt lành.”
Hiện tại đột nhiên áo bông nhỏ không thấy, nôi tâm Ngôn Thành có cảm giác mất mát không kém
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248744/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.