Editor: Linh Kim
Ngôn Cẩn bò ở trên ghế sau, nhìn thân ảnh ngày càng xa dần của Từ Phượng Liên, lại nhìn khuôn mặt lãnh đạm trên ghế lái của Ngôn Thành.
Nói: "Ba ba, bà nội khóc."
Ngôn Thành trả lời: “Ta biết.”
Ngôn Cẩn liền không nói chuyện nữa, tuy rằng cô cảm thấy Từ Phượng Liên là một lão nhân yên lặng rơi lệ rất đáng thương, nhưng cô cũng biết rõ Ngôn Thành cùng cha mẹ mình đã phát sinh cái gì, cho nên cô cũng không có quyền đối phê phán đối với hành vi của Ngôn Thành.
Tần Văn Châu đem Ngôn Cẩn ôm vào trong lòng ngực chính mình.
“Bảo bối, con còn nhỏ, đừng nghĩ nhiều như vậy.”
Ngôn Cẩn gật gật đầu, thời điểm lại hướng nhìn ra sau xe, thân ảnh Từ Phượng Liên đã không còn nữa.
Nhà mẹ đẻ Tần Văn Châu cách đó chừng 1 giờ lái xe.
Hai lão nhân dĩ nhiên từ sớm đã được Tần Văn Châu thông báo, bởi vậy thời điểm một nhà bốn người tới, bọn họ liền được một đám người Tần gia tiếp đãi long trọng.
Tần Văn Châu có một người anh, bởi vậy Ngôn Thành vừa mới đến nơi liền bị người anh này kéo đi gắn bó tình cảm.
Còn lại Tần Văn Châu cùng chị dâu mà mình còn có Tần lão gia tử cùng mấy anh chị em nói chuyện trên trời dưới đất.
Tần Văn Châu nguyên bản còn không yên tâm Ngôn Cẩn, nhưng bị chị dâu nhà mình vỗ ngực đảm bảo hai tiểu tử thúi nhà mình sẽ chiếu cố tốt cho em họ, cũng chỉ có thể miễn cưỡng yên tâm.
Ngôn Cẩn có hai anh họ, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248727/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.