Editor: Linh Kim
Ngôn Thành đúng là vừa mới cho các cô đi ra ngoài chơi, nhưng cô vừa rồi cũng không có nói cho Ngôn Thành biết cô chưa nói cho Tần Văn Châu biết.
Ngôn Hi không rõ nguyên do chớp chớp mắt, không hiểu được lý do em gái vì sao lại làm như thế.
Ngôn Cẩn dựng thẳng ngón tay, đặt ở trên môi làm động tác nói nhỏ, sau đó mới buông tay đang che miệng Ngôn Hi ra.
Ngôn Hi hiểu ý ở ngoài miệng chính mình làm cái động tác kéo khóa. Sau đó liền đi theo Ngôn Cẩn cùng nhau đi ra khỏi cửa.
Ông bà nội của thân thể ở tại một địa phương xưa cũ bình thường. Cùng với thành phố Tĩnh An không giống nhau.
Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi đi xuống bậc cầu thang, liền nhìn thấy hai đứa trẻ tròn vo, đối phương đang vẽ lên tuyết thành hình gì đó.
Bỗng nhiên thế giới trước mặt là một mảnh trắng tinh, Ngôn Cẩn rõ ràng là ngây người ra một chút.
Sau đó cô mới nhớ tới Ngôn Thành cùng Tần Văn Châu quê quán đều là ở phương bắc nước Z.
Mùa này ở phương bắc chính là tuyết rơi rất lớn.
Quần áo của Ngôn Cẩn không không tính là mỏng, lúc sau đi ra từ cửa lớn cô cũng không khống chế được rùng mình một cái.
Nhưng nội tâm Ngôn Cẩn vẫn thập phần hưng phấn.
Đời trước là một người ở phương Nam, cô không có bao nhiêu lần được thấy bông tuyết.
Cô vẫn luôn ở thành phố thay đổi thời tiết rất ít, cho nên một năm bốn mùa đều rất ấm áp.
Đừng nói là bông tuyết phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248724/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.