Editor: Linh Kim
Lúc sau nhớ lại hết thảy sự tình đã diễn ra, Ngôn Cẩn có chút chột dạ hô một tiếng: "Mẹ."
Tần Văn Châu thấy vậy quay đầu sang, giây tiếp theo trên mặt treo đầy ý tươi cười.
"Tiểu Cẩn, con rốt cuộc cũng tỉnh rồi."
Cũng không có tức giận như Ngôn Cẩn dự đoán, Tần Văn Châu dường như quên mất Ngôn Cẩn chính là không nghe lời vận động kịch liệt, cho nên mới phải vào bệnh viện.
Sau khi biểu đạt ý quan tâm Ngôn Cẩn, Tần Văn Châu bắt đầu bận rộn.
"Tiểu Cẩn hiện tại khẳng định đói bụng, chúng ta ăn cơm trước, đây là canh gà mái từ sớm mẹ đã đi chợ mua về hầm, khẳng định uống ngon. Cho nên Tiểu Cẩn của chúng ta phải uống nhiều một chút được không?"
Tần Văn Châu một bên nói, một bên lấy hộp cơm bà vì cô mà đã chuẩn bị đồ ăn phong phú.
Bởi vì lý do thân thể của Ngôn Cẩn, thức ăn này cực kỳ thanh đạm.
Ngôn Cẩn kỳ thực không có chút đói bụng nào, nhưng cô nhạy bén phát hiện ra Tần Văn Châu có điểm không thích hợp, đối phương giống như có áp lực nào đó đè nặng.
Bởi vậy Ngôn Cẩn ngoan ngoãn theo ý của Tần Văn Châu, ăn hết đồ ăn được chuẩn bị phong phú.
Thẳng đến khi cơm nước xong, Tần Văn Châu thu thập tốt chén đĩa, một lần nữa trở lại phòng bệnh bà mới nói ra lời trong lòng của mình.
Tần Văn Châu có chút áp lực nhìn Ngôn Cẩn nói: “Tiểu Cẩn, con có thể đồng ý với mẹ về sau không cần làm như vậy, mẹ thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248721/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.