Editor: Linh Kim
Ngôn Cẩn lúc này đã ngồi ở bên bàn ăn bắt đầu ăn cơm.
Cô căn bản cũng không để ý cùng Tần Văn Châu nói chuyện, nhưng lúc sau nhìn đến biểu hiện hưng phấn của Ngôn Hi, biểu tình của Ngôn Cẩn bỗng nhiên bừng tỉnh.
Cô như suy tư mà nhìn Ngôn Hi, nhưng thật ra tâm tư đã sớm bay đến nơi khác.
Nếu nói bọn buôn người dễ dàng xuống tay ở địa điểm nào nhất, vườn bách thú hay công viên trò chơi chính là địa điểm tốt nhất.
Nơi đó người người hỗn độn, trật tự hỗn loạn, cướp được đứa trẻ có thể dễ dàng lẫn vào đám đông mà rời đi.
Sau khi yên lặng ghi tạc suy nghĩ vào đầu, lúc này Ngôn Cẩn mới tập trung ăn cơm.
Trải qua một đoạn thời gian không ngừng nỗ lực, Tần Văn Châu rốt cuộc cho phép Ngôn Cẩn quyền tự chủ ăn cơm.
T_T này thật đúng là quá không dễ dàng.
Nghĩ đến đây, Ngôn Cẩn liền ngăn không được chua xót lệ rơi đầy mặt.
.............
Ngôn Cẩn cùng Ngôn Hi cùng chờ đợi, thứ sáu mong chờ rốt cuộc cũng đã đến.
Buổi chiều tan học về đến nhà, Ngôn Hi bắt đầu bận rộn lên.
Cô bé đem đồ vật của mình đặt lên giường nhỏ, sau đó cầm cặp xách của mình lựa chọn đồ vật muốn mang theo.
"Ừ, mang máy chụp hình heo nhỏ đi, như vậy khi đó liền có thể chụp lão hổ."
"Còn bánh gấu nhỏ, ngày mai mình muốn mang theo ăn cùng với con thú nhỏ."
Ngôn Cẩn nằm bò ở đối diện Ngôn Hi, nhìn đối phương dùng biểu tình nghiêm túc lựa chọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248717/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.