Editor: Linh Kim
Tiểu Cẩn thế nhưng vì chính mình nói chuyện?
Ngôn Hi trong lòng cảm thấy có chút không thể tin tưởng.
Mà Tần Văn Châu còn lại là đang nghe Ngôn Cẩn nói sau đó trong nháy mắt liền sửng sốt.
Biểu tình trên mặt Tần Văn Châu càng thêm nhu hòa: "Tiểu Cẩn của chúng ta trưởng thành a."
Hiển nhiên Tần Văn Châu không có đem lời của Ngôn Cẩn đặt ở trong lòng, bà tưởng Ngôn Cẩn thấy mình trách cứ Ngôn Hi, cho nên mới nói như vậy giải vây cho Ngôn Hi.
Tần Văn Châu lại quay đầu đối Ngôn Hi nói: “Tiểu Hi, có thấy được không, em gái đều biết quan tâm con.”
Ngôn Hi nghe vậy, vốn dĩ đôi mắt sáng lấp lánh trong nháy mắt tối sầm xuống, cô thấp cúi đầu, thanh âm có chút nhỏ trả lời: “Mẹ, con biết.”
Thời điểm Tần Văn Châu nói lời này, kỳ thực lại không có ý thức được Ngôn Hi cùng Ngôn Cẩn là đều lớn lên như nhau.
Chẳng qua cô sinh sớm hơn Ngôn Cẩn một đoạn thời gian, cho nên Ngôn Hi mới trở thành chị gái mà thôi.
Ngôn Hi biết, đây là bởi vì em gái có bệnh, thân thể thật không tốt, tùy thời có thể ra đi, cho nên mẹ mới bất công cho em gái.
Trong lòng tự xây dựng lại một chút, trong lòng Ngôn Hi chính là bỏ qua chút chua xót nho nhỏ.
Ngôn Cẩn nhìn trước mắt một màn này, chỉ cảm thấy nội tâm vạn phần bất đắc dĩ.
Xem ra trong mắt mẹ của nguyên chủ vẫn thật quá mức bất công.
Rõ ràng chính là nguyên chủ chính mình làm sai, cô cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248709/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.