*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Giàu, Thanh Thanh
Beta: Thanh Thanh
~~~
Sau khi Khương Tiểu Hoa nói câu “Cô chết chắc rồi” kia không khí hiện trường lập tức trở nên giương cung bạt kiếm, hết sức căng thẳng.
Ba người không hé răng, trực tiếp dùng ánh mắt đánh giá lẫn nhau, nếu ánh mắt có thể hóa thành lưỡi dao thì bây giờ chỗ này đã là máu chảy thành sông.
Trần Ngải Tình có tâm giúp Phó Tiểu Ngư nói một câu, nhưng lại không dám chính diện cứng rắn với Khương Tiểu Hoa, toàn bộ người ở đây đều biết Khương Tiểu Hoa có hậu trường cứng, không thể tùy tiện đắc tội.
Khương Tiểu Hoa không nói nữa, cô ta muốn nhìn thấy bộ dáng sợ hãi xin tha của Phó Tiểu Ngư. Đối phương chỉ là một người mới tới, cô ta căn bản không để vào mắt.
Nhưng chờ nửa ngày Phó Tiểu Ngư vẫn là bộ dáng bát phong bất động[1] không chút để ý.
{[1] Bát phong bất động (tám gió thổi không động): Bát phong hay bát thế phong, nghĩa là 8 ngọn gió đời, 8 pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người. Theo Từ điển Phật học Huệ Quang, 8 ngọn gió ấy gồm:
1 – Lợi (lợi lộc), 2 – Suy (hao tổn), 3 – Hủy (chê bai chỉ trích), 4 – Dự (gián tiếp khen ngợi người), 5 – Xưng (trực tiếp ca tụng người), 6 – Cơ (dựng sự việc giả để nói xấu người), 7 – Khổ (gặp chướng duyên nghịch cảnh, thân tâm bị bức bách, khổ não), 8 – Lạc (gặp được duyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-cua-nam-chinh-va-nam-phan-dien/220175/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.