Edit: Linh
Beta: Thanh Thanh
~~~
Cùng Phó Minh Nghĩa trói Phó Minh Lễ lại, Phó Tiểu Ngư một chút cảm giác tội lỗi cũng không có, trong lòng còn rất thoải mái, vừa mới nhớ tới buổi tối kia lo lắng hãi hùng, ký ức lúc đó của cô vẫn còn rất mới, hiện tại có cơ hội báo thù tự nhiên không thể bỏ qua, anh em trai ruột tính sổ rõ ràng, anh em gái ruột cũng giống vậy!
Sáng sớm hôm sau, Phó Minh Lễ được chú Phương hòa nhã “cứu” về, một buổi tối ngoài trời gió lạnh thổi, lại còn muỗi, Phó Minh Lễ đã sớm tỉnh rượu, vừa về tới biệt thự đã vô cùng lo lắng mà vọt vào WC tầng một gần nhất, hơn nửa ngày mới run rẩy đi ra.
Thở dài một hơi nhẹ nhõm, vẩy bọt nước trên tay, nói: “Má nó, thiếu chút nữa nghẹn chết!”
Phó Tiểu Ngư đang cùng anh cả và ba ăn sáng nhìn thấy Phó Minh Lễ oán khí ngất trời cũng đều là bộ dáng bình tĩnh, một chút cũng không chột dạ.
“Em có thể giải quyết tại chỗ.” Phó Minh Nghĩa có lòng tốt nhắc nhở anh ta.
Phó Minh Lễ tức giận nói: “Em không phải là Husky, sao có thể tiểu tiện bừa bãi?!”
Tiểu Mỹ một bên vô tội le lưỡi, nó không tiểu tiện bừa bãi đâu!
“Không đúng, anh đừng có ngắt lời, trọng tâm không phải cái này!!” Phó Minh Lễ đi đến bên cạnh bàn ăn, thở phì phò ngồi lên ghế, quay đầu nói với Phó Dũng đang trầm mặc ăn bữa sáng: “Ba, hai người bọn họ nửa đêm cùng nhau trói con ở phía sau núi, ba phải trừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-cua-nam-chinh-va-nam-phan-dien/220170/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.