Edit: Thanh Thanh
~~~
Tiếng sói hú đứt quãng làm trái tim Phó Tiểu Ngư đều nhắc tới cổ họng, rất lo lắng nhưng cô vẫn lấy ra một tia lý trí để phân tích tình hình trước mắt.
Cảm tình của nguyên chủ với hai anh trai không mặn mà gì, lại cũng không thù không oán, Phó Minh Lễ không đến mức ra tay tàn nhẫn chỉnh chết cô. Trong sách chỉ đề qua là anh ta sẽ lợi dụng cô đi đối phó anh cả Phó Minh Nghĩa, cho nên trước mắt sinh mệnh của cô vẫn an toàn. Anh ta thả cô ở sau núi Phó trạch, cách nhà gần, căn bản không có khả năng mặc kệ dã thú lui tới.
Cái tiếng kêu này rốt cuộc là từ đâu tới?
Phó Tiểu Ngư ngừng thở cẩn thận phân biệt, hoảng sợ phát hiện, tiếng kêu kia thế nhưng dần dần tới gần bên này của cô.
Sau khi vào thu, thời tiết khô ráo, cây cối trong núi sôi nổi rụng lá, lá cây khô trải đầy trên mặt đất, chỉ cần có người hoặc động vật dẫm lên thì sẽ phát ra tiếng vang nhỏ sàn sạt.
Đây là đêm khuya tĩnh lặng, mọi thanh âm đều im lặng, một chút tiếng bước chân đạp lên trên lá cây đều có thể bị phóng đại vô hạn.
Phó Tiểu Ngư ngay cả hô hấp cơ bản nhất cũng không dám làm, trừng lớn hai mắt, giống như tượng không nhúc nhích.
Nếu như đôi tay này của cô không phải bị trói thì dùng chiêu thức võ thuật cô đã học tự bảo vệ mình tuyệt đối không thành vấn đề. Nhưng không biết Phó Minh Lễ dùng dây thừng trói như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-cua-nam-chinh-va-nam-phan-dien/220165/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.