Edit: Đen
Beta: Thanh Thanh
~~~
Phó Dũng ở trong thư phòng ngắm nhìn bức tranh cổ mà Cố Thanh Vân đưa tới, tới lúc chú Phương gọi ông xuống ăn trưa mới kinh ngạc phát hiện thời gian đã trôi qua lâu như thế, ông cũng không vội xuống mà gọi chú Phương ở lại, hỏi: “Mấy đứa ở dưới nói chuyện thế nào?”
Biểu cảm của chú Phương có chút kỳ quái, nhưng cũng gật đầu, nói: “Cũng không tệ lắm.”
Phó Dũng hài lòng cười, nói: “Bọn nó cũng trạc tuổi nhau, chắc cũng có thể chơi một chỗ, chú cảm thấy Thanh Vân chơi với Minh Nghĩa vui hơn, hay Minh Lễ vui hơn?”
Chú Phương thận trọng suy nghĩ một chút, nói: “Tôi cảm thấy Cố tiểu thư chơi với tiểu thư nhà chúng ta là vui nhất.”
Phó Dũng lắc đầu một cái, cười nói: “Tôi nói đến chuyện tình cảm cơ.”
Chú Phương khó xử: “Cái này tôi nhìn không ra, hình như Cố tiểu thư không để ý đến hai vị thiếu gia.”
Phó Dũng im lặng: “Lẽ nào con bé không để ý đến hai thằng nhóc đó? Vậy sao nó lại nhiệt tình thế?” Không chỉ nhiệt tình đến nhà chơi, còn đưa cho ông bức tranh quý giá như vậy?
Chú Phương không thân với Cố Thanh Vân, cũng không có cách nào cho ý kiến, chỉ hỏi Phó Dũng: “Tiên sinh muốn kết thân với nhà họ Cố không?”
Phó Dũng thở dài: “Có thể kết thân là hay nhất, nhưng cũng không nhất thiết phải thế, Minh Nghĩa và Minh Lễ cũng có chút bản lĩnh, công ty để cho hai đứa cũng không vấn đề.”
Nói xong ông xua tay: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
Chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-cua-nam-chinh-va-nam-phan-dien/1122719/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.