Editor: Đen
Beta: Thanh Thanh
~~~
Cố Thanh Vân thật sự đã bị lời nói của Phó Tiểu Ngư dọa sợ, cũng thầm cảm thấy may mắn vì anh có sức chịu đựng đáng kinh ngạc. Ngẩn người vài giây, anh bật cười ra tiếng, anh không thừa nhận, cũng không phủ nhận mà chỉ nói: “Thế nào, em lại muốn quản đến trên đầu chị luôn sao?”
Trong lòng Phó Tiểu Ngư lộp bộp một chút, thầm nghĩ quả thật là cô đã suy nghĩ quá sâu xa, thế nhưng đây cũng là do tình cảm của hai người ngày càng thân thiết nên cô mới không kiêng kị gì như vậy.
Nghĩ xong, cô lên tiếng giải thích: “Em cũng chỉ nghĩ cho thân thể của chị mà thôi. Chị chơi sung sức như vậy, tuổi còn trẻ mà cơ thể không được toàn vẹn thì thế nào bây giờ?”
Cố Thanh Vân thật sự vừa xấu hổ vừa buồn cười, không biết cái đầu nhỏ của cô đang suy nghĩ cái gì nữa, anh hừ nhẹ nói: “Nhưng thật ra em lại biết rất nhiều.”
Phó Tiểu Ngư nhướng mày: “Bình thường em thích lên Tấn Giang đọc tiểu thuyết.”
Cố Thanh Vân suy đoán, đây chắc chắn là một trang web kỳ quái nào đó trên mạng, nếu không sao mà Phó Tiểu Ngư lại biết được những kiến thức này. Nhưng đây là sở thích cá nhân, anh không quản được, vì thế nói: “Em có còn muốn xem phim nữa không, nếu xem thì đi mua vé ngay thôi.”
Phó Tiểu Ngư vội vàng gật đầu, nói: “Xem xem, nhưng mà, chị không định lấy cái kia xuống trước sao?”
Cố Thanh Vân im lặng, sau đó hít một hơi, anh tới gần rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-cua-nam-chinh-va-nam-phan-dien/1122713/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.