Xúc cảm vừa mới nhoáng lên liền biến mất, tuy rằng toàn bộ quá trình rất ngắn ngủi, nhưng cái xúc cảm đó lại phá lệ rõ ràng.
Trong chốc lát, Lý Khanh Khanh có chút không rõ được suy nghĩ của Thẩm Mộ Quân. Cô hơi đau đầu nhíu mày một chút, đột nhiên liền nhớ tới linh thực trong miệng mình đã không còn.
Lý Khanh Khanh nhanh chóng gom túi bảo bối bỏ vào trong không gian, vội vội vàng vàng chạy theo ra khỏi nhà bếp.
Cô nhớ tới cọng linh thực kia đã bị Thẩm Mộ Quân "cướp" đi, cũng không biết là bị Thẩm Mộ Quân ăn luôn, hay là bị hắn xem như cỏ dại bình thường mà quăng rồi?
Trong không gian của Lý Khanh Khanh, tuy rằng còn không ít linh thực như vậy, nhưng thứ này hết sẽ không tái tạo lại được.
Mỗi khi ăn một cọng liền sẽ mất đi một cọng, sau này cuộc đời còn dài nha, Lý Khanh Khanh không xác định sau này mình có còn gặp nguy hiểm gì hay không, cho nên cái thứ linh thực này vẫn là thập phần trân quý.
Nếu linh thực bị Thẩm Mộ Quân ăn rồi, cô cũng không hề tức giận, nhưng nếu bị Thẩm Mộ Quân coi như cỏ dại mà vứt đi, Lý Khanh Khanh tuyệt đối sẽ đau lòng đến không được.
Chờ đến khi Lý Khanh Khanh từ nhà bếp ra tới, mới phát hiện mưa bên ngoài đã dừng lại.
Lúc này trong sân viện nhà bọn họ, có một người đàn ông thân hình cao lớn đĩnh bạt đang đứng, người đàn ông này không phải ai khác, chính là Tôn Diệu Thành cố ý tới thôn Hòa Sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-co-vo-cuc-pham-thap-nien-70/782835/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.