Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Lý Khanh Khanh liền bò dậy.
Đầu tiên, cô đơn giản rửa mặt một chút, liền xách bọc đậu que ngày hôm qua Trương Đại Nương xách lại đây ra, làm một mâm đậu que xào lớn, lại nấu một nồi cháo gạo trắng thật to.
Lý Khanh Khanh lo lắng sau khi mình bắt đầu làm việc, hai đứa nhỏ này khi nào lấy cơm ăn sẽ tự làm phỏng mình, cho nên cô cố ý múc sẵn đồ ăn đặt ở nhà chính, chờ ba cha con trong buồng trong kia tỉnh lại, vừa vặn cháo nóng bỏng cũng nguội bớt rồi.
Lý Khanh Khanh vốn còn muốn loay hoay uống một ngụm cháo, kết quả liền nghe thấy buồng trong truyền đến động tĩnh rất nhỏ, Lý Khanh Khanh liền biết là Thẩm Mộ Quân đã dậy. Bởi vì nếu là Thẩm Gia Hảo thì cái thời điểm này ắt hẳn đang ngủ say sưa, mà nếu là Thẩm Nhạc Hương thì phản ứng đầu tiên khi tỉnh dậy đó là kêu nương.
Lý Khanh Khanh đột nhiên liền nhớ tới chuyện ngày hôm qua, nghĩ đến mình cũng coi như 'sàm sỡ' người ta, liền có chút lúng túng, cầm mũ rơm liền đi.
Chờ đến Thẩm Mộ Quân chống nạng đi ra tới, trong nhà làm nào còn bóng dáng Lý Khanh Khanh, người đã sớm hấp tấp bỏ chạy.
Bởi vì là ngày đầu tiên đi làm việc, Lý Khanh Khanh hôm nay mới cố ý thức dậy sớm như vậy, trước khi làm việc, cô còn muốn nghe nội dung công việc đại đội trưởng an bài.
Đại đội trưởng thấy nàng sớm như vậy liền tới đây, còn mặc quần dài mang mũ rơm, vừa thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-co-vo-cuc-pham-thap-nien-70/782810/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.