Đang lúc Lý Khanh Khanh tính toán xách theo thùng nước đi múc nước, liền thấy Trương Đại Nương dẫn theo con gái lớn nhà bà đi tới bên này. Trương Đại Nương là đến đây trả cái chén nhỏ ngày hôm qua, thuận tiện mang cho ít rau xanh hái bên nhà mình.
Lý Khanh Khanh thấy thế buông xuống thùng nước trong tay, vừa mở cửa viện vừa kêu một tiếng đại nương. Trương Đại Nương nghe vậy, ừ lại một tiếng, liền cười xách theo giỏ rau vào sân.
Trương Đại Nương nói: "Ngày hôm qua con bé Nhạc Hương cho đồ xong cũng quên cầm chén mang về, hôm nay dì rảnh rỗi nên đưa lại đây cho hai đứa."
Khi Trương Đại Nương nói lời này, đôi mắt theo bản năng quét qua sân một vòng. Đây không phải lần đầu tiên bà tới bên này, chỉ là mỗi lần tới nhìn thấy nơi này vừa rách lại loạn, trong lòng bà vẫn nhịn không được, không thoải mái một trận.
Lý Khanh Khanh: "Con bé kia nó hay quên lắm, thoáng một chút đã quên mất, cũng may là quên ở nhà đại nương chứ không phải nhà người khác."
Trương Đại Nương nghe vậy nhịn không được nhìn Lý Khanh Khanh một cái, trong lòng bà vốn xem Thẩm Mộ Quân như con trai ruột mà đối đãi, cho nên cảm thấy hôm nay Lý Khanh Khanh nói lời này thật dễ nghe. Trương Đại Nương vốn dĩ ban đầu có hơi giả lả cười, nhưng nghe Lý Khanh Khanh nói vậy, nụ cười trên mặt đã thật hơn.
Lý Khanh Khanh nhận lại cái chén từ trong tay Trương Đại Nương, xong liền mời bà vào nhà chính chơi, toàn bộ quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-co-vo-cuc-pham-thap-nien-70/251798/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.