Lý Khanh Khanh là bị tiếng khóc của trẻ nhỏ đánh thức, cô ở mạt thế đau khổ giãy giụa 5 năm, nên bản thân đã dưỡng thành thói quen thập phần nhạy bén, bất luận thân thể của cô mệt mỏi bất kham cỡ nào, chỉ cần một chút động tĩnh rất nhỏ, cô cũng sẽ lập tức tỉnh lại. Nhưng không đợi đến khi cô thấy rõ ràng là ai đang khóc, đầu óc lại ong lên một trận choáng váng trời đất quay cuồng, cô lập tức nhíu mày ghé vào mép giường nôn khan.
Đứa bé đang khóc thút thít nép vào trốn trong một góc tối tăm, nó đột nhiên thấy Lý Khanh Khanh tỉnh, tức khắc sợ tới mức cuống quít che miệng mình lại. Sợ vì tiếng khóc của nó, mà lại một lần nữa dẫn đến trận đòn hiểm của người phụ nữ này.
Lý Khanh Khanh ghé vào mép giường thượng nôn khan nửa ngày, cũng không nôn ra được bất cứ thứ gì. Lúc này bụng cô trống rỗng, ngay cả một chút nước chua cũng không có. Nhưng cô còn chưa kịp chống thân thể ngồi dậy, liền cảm giác được một cơn đói khát quen thuộc thổi quét đến. Cô ở mạt thế nhiều năm như vậy, đối với cảm giác đói khát đã thập phần quen thuộc, cho nên cũng không vì thế mà nhận ra có gì khác lạ.
Thẳng đến khi cô ngồi dậy, nhìn về phương hướng của tiếng khóc ban nãy mới truyền đến. Trên khuôn mặt vẫn luôn bình tĩnh của Lý Khanh Khanh rốt cuộc lộ ra một vết nứt. Trong góc phòng tối tăm, một đứa bé nhỏ gầy đang dùng sức bụm miệng mình lại, giương đôi mắt tràn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-co-vo-cuc-pham-thap-nien-70/251785/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.