Phó Bạch ngủ một giấc đến tận sáng hôm sau, đêm qua không mộng mị gì, tỉnh dậy thoải mái dễ chịu, thế nhưng khi mở mắt ra lại nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của tướng quân, cậu nghi hoặc chớp chớp mắt, thầm nghĩ sao mình lại ở trên cùng một chiếc giường với tướng quân, rồi ngay sau đó, cậu mơ hồ nhớ lại cảnh tượng tối qua mình liều mạng bám dính lấy tướng quân, mặt lập tức đỏ bừng như máu.
Cậu đang làm cái gì vậy, còn tưởng mình là mèo con sao, thế mà lại chẳng hề có chút khoảng cách nào với tướng quân cả!
Trái tim đập loạn nhịp, Phó Bạch c*n m** d***, mặt nóng ran. Gần đây cậu ngày càng kỳ lạ, cứ nhìn thấy tướng quân là tim lại đập nhanh, cậu bị làm sao thế này?
Phó Bạch buồn bực vô cùng, cậu phát hiện mình chẳng có lấy một người bạn để tâm sự, mà loại chuyện này thì càng không thể nói với chú Trần được, xem ra cậu không thể cứ ru rú ở nhà mãi nữa, phải ra ngoài làm việc, kết bạn thôi.
Nếu không cậu cứ như người của một thế giới khác, hoàn toàn không thể hòa nhập triệt để vào nơi này.
"Tiểu Bạch, dậy rồi à?" Giọng nói trầm khàn nam tính cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Bạch, cậu giật bắn mình, cảm giác như trên đầu mọc ra cái gì đó, đang định giơ tay sờ thì một bàn tay to lớn khác đã sờ lên trước, kèm theo giọng cười: "Tiểu Bạch, thì ra em còn có thể hóa riêng tai mèo ra được à?"
Dứt lời, Phó Bạch "a" một tiếng, kinh ngạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247875/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.