Hoắc Vân Sâm nhìn chú mèo nhỏ đang giả chết trong tay mình như một con cá khô, anh dở khóc dở cười, đầu ngón tay gãi gãi cằm mèo con: "Dám trèo vào phòng anh, mà còn sợ anh phát hiện à?"
Phó Bạch vẫn tiếp tục giả chết: Không nghe không nghe, người đã chết, có chuyện gì thì đốt giấy đi nhé!
Hoắc Vân Sâm bật cười thành tiếng, đặt mèo con xuống. Thấy nó vẫn mềm oặt không động đậy trên chăn, anh chỉ đành bất lực lắc đầu: "Diễn cũng giống lắm, được rồi, dậy đi, anh có nói sẽ trách mày đâu."
Bắt được khoảnh khắc tai mèo con khẽ động đậy, Hoắc Vân Sâm cong mắt cười nói tiếp: "Thật sự không trách mày, nhưng nếu mày còn không dậy, anh đành phải ném mày từ tầng hai xuống thôi."
Lời vừa dứt, Hoắc Vân Sâm thấy Tiểu Bạch lập tức xù lông toàn thân, mắt đột nhiên mở ra, lật người bò dậy, hung dữ một cách đáng yêu với anh: "Meo!"
Phó Bạch tức tối nhìn Hoắc Vân Sâm, sao tướng quân lại có thể xấu tính như vậy, lại còn định ném cậu từ tầng hai xuống. Khó khăn lắm cậu mới trèo lên đây được để chữa trị vết thương ở chân cho anh đấy!
"Cuối cùng cũng chịu dậy rồi à?" Hoắc Vân Sâm lười vạch trần kỹ năng thành tinh của mèo con, rõ ràng đang nhắm mắt mà vẫn có thể hiểu được lời anh nói.
"Meo?" Phó Bạch nghiêng đầu, nhìn vẻ mặt nén cười của tướng quân, lập tức biết mình đã bị lừa.
Đáng ghét, tướng quân lại cố ý dọa cậu.
"Meo!" Phó Bạch giơ móng vuốt lên đánh Hoắc Vân Sâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247866/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.