Phó Bạch bị tướng quân lừa cho một vố, cậu giận lắm, giận đến nỗi ăn sạch cả túi bánh quy cho mèo. Về đến nhà, cậu còn cố tình nhảy ra khỏi xe trước, vẫy vẫy đuôi, một mình đi thẳng vào nhà không thèm ngoảnh đầu lại.
Hoắc Vân Sâm và chú Trần xuống xe sau đều nhìn theo cậu.
Chú Trần buồn cười nói: "Hình như Tiểu Bạch đang giận ngài rồi."
Ánh mắt Hoắc Vân Sâm dịu dàng, đôi đồng tử xanh lục lặng lẽ dõi theo bóng lưng mũm mĩm của Tiểu Bạch, khẽ hỏi: "Chú Trần, chú có cảm thấy Tiểu Bạch dạo này trở nên thông minh hơn không?"
"Ừm, đúng là thông minh hơn rồi." Chú Trần đẩy xe lăn của Hoắc Vân Sâm vào nhà.
Hoắc Vân Sâm nói: "Nó cứ như thể thành tinh rồi vậy, chuyện này có bình thường không?"
Chú Trần bật cười thành tiếng: "Đương nhiên là bình thường rồi, động vật cũng có những con rất thông minh và hiểu được tính người mà. Tướng quân, chẳng lẽ ngài đang nghi ngờ Tiểu Bạch có chỗ nào không đúng à?"
Hoắc Vân Sâm khẽ nhíu mày: "Chú nói nó như vậy là bình thường sao?"
Sao anh nhìn thế nào cũng thấy không bình thường nhỉ?
Rõ ràng lúc ở trên xe, con mèo nhỏ này đã học được cách gật đầu, nhưng lại cố tình giả vờ như không biết, đến khi muốn ăn bánh quy quá mới gật đầu. Tinh ranh như vậy, liệu một con mèo bình thường có thể làm được không?
Chú Trần đẩy Hoắc Vân Sâm vào phòng khách, sau đó bấm vài cái trên thiết bị đeo ở cổ tay trái, rồi quét ngón tay một cái, thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247863/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.