Hoắc Chấn Phong sững người một lát mới hiểu ra ý tứ của Hoắc Vân Sâm, ông bất đắc dĩ cười nói: "Cháu thật là, không đồng ý thì cứ nói thẳng, sao lại đẩy sang cho con mèo? Một con mèo thì biết cái gì chứ?"
Những người khác cũng bật cười theo. Từ sau khi đôi chân Hoắc Vân Sâm bị tàn phế, bọn họ gần như chưa từng thấy anh có dáng vẻ thoải mái, vui vẻ như vậy. Xem ra anh không hề tự buông thả, sa sút như họ vẫn nghĩ.
Hoắc Vân Sâm ôm Tiểu Bạch về, đặt lại lên ghế của nó. Ánh mắt anh lướt qua con mèo nhỏ đang nhìn mình đầy oán trách, đồng tử xanh lục hơi nheo lại: Nói không chừng con mèo này thật sự nghe hiểu được lời anh nói đấy.
...
Ăn trưa xong, robot gia dụng bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
Ông cụ Hoắc nóng lòng gọi các con trai đến chơi bài cùng mình. Người già rồi luôn phải tìm chút gì đó để giết thời gian, mà ông cụ lại rất mê mạt chược, chỉ là tuổi đã cao, phản ứng không còn nhanh nhạy, mỗi lần ra ngoài chơi đều thua tiền khiến ông chẳng có chút trải nghiệm giải trí nào. Còn mấy người con trai thì không ai chơi giỏi, vừa khéo để ông tha hồ "bắt nạt".
Chú Hai và chú Ba gộp lại vẫn thiếu một người, Hoắc Đông và Hoắc Minh không muốn chơi với người già nên ăn ý đẩy anh cả Hoắc Vân Sâm ra.
Hoắc Vân Sâm đành bất đắc dĩ ngồi vào bàn, còn Hoắc Đông, Hoắc Minh và Từ Lệ Trân thì ngồi một bên cắn hạt dưa xem kịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247861/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.