Thời điểm cha mẹ Sở tìm đến, Sở Triều Dương còn đang an bài trang hoàng nhà mới, cho nên sau khi trở về biệt thự , hai mắt Sở Triều Dương đều trợn tròn cả lên, suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong lòng là phải làm sao bây giờ ? Liệu bọn họ có nhận ra cô không phải là nguyên chủ hay không ? Lại không nghĩ tới mẹ nguyên chủ vừa nhìn thấy cô đã ôm cô khóc, khiến cho cô cũng nức nở khóc theo.
Tịch Nhã Dung vừa khóc vừa nói : ” Lúc trước mẹ còn nói con nên nộp đơn thi đại học, con lại một hai đòi phải đi đóng phim mới chịu, nếu như khi đó con nghe lời mẹ thì có phải bây giờ đã an an ổn ổn làm một công chức viên chức nhà nước rồi hay không, nhẹ nhàng biết bao nhiêu, làm sao lại phải chịu khổ thế này cơ chứ ! “
Nghĩ đến con gái mới hai mươi tuổi đã phải làm mẹ của một đứa trẻ, còn chưa kết hôn đã có con, lại còn bị giới giải trí bôi đen như vậy, Tịch Nhã Dung liền cảm thấy tim của bà đau như bị đao cắt.
Lúc trước bà đã không đồng ý cho con bé sinh thằng nhóc này ra, nhưng mà đứa con gái này lại trời sinh ngoan cố, hơn nữa trong hai năm ở giới giải trí nó phải giữ dáng, theo đuổi kiểu gầy, nên cơ thể thiếu dinh dưỡng trầm trọng, lại còn thiếu máu.
Lúc đứa bé được hơn năm tháng thì bụng nó mới bắt đầu lớn, lúc đó bà mới dẫn nó đi siêu âm ở bệnh viện, ai dè lại thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/231898/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.