Đứa trẻ kia ngoan như vậy, cha mẹ cô ấy cũng tốt như thế, tại sao nữ phụ lại có thể nhẫn tâm đối xử với họ như vậy chứ.
Sở Triều Dương quyết tâm về sau sẽ không thể để đứa trẻ này chịu khổ nữa, nhìn thấy đứa nhỏ này bị đánh thành như vậy, cô cảm thấy rất đau lòng đồng thời cũng rất tức giận đối với việc nguyên chủ và người bảo mẫu độc ác kia không hề có một chút trách nhiệm chăm sóc cậu bé nào cả, nếu cô đã chiếm thân thể của cô ấy rồi, cô nhất định sẽ dùng mọi khả năng của mình để bảo hộ đứa trẻ này, sẽ không để bất kỳ ai có cơ hội thương tổn đến cậu.
Đứa trẻ rất mẫn cảm mà cảm nhận được cô đang tức giận, cả người nó đều phát run cả lên.
Sở Triều Dương đau lòng đến hỏng rồi, vừa vội vàng lại nhẹ nhàng vỗ nhẹ sau lưng cậu, ôn nhu nói: “Bảo bối ngoan, chớ sợ, chớ sợ, mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo hộ con, ngoan a, không sợ.”
Cô ôm đứa trẻ tìm kiếm ở trong phòng, trong phòng bếp cũng tìm khắp nơi, chỉ tìm được hai cọng rau xà lách cùng với một củ cà rốt trong tủ lạnh, bên trong ngăn kéo còn có một ít gạo. Sở Triều Dương một tay ôm con, một tay nấu cháo. Chỉ dùng một bàn tay làm việc thực ra rất bất tiện, rửa rau, cắt hành, cắt cà rốt đều không thể hoàn thành, cuối cùng cô đành phải ôm thằng bé gọi điện cho [ Người đại diện Dương tỷ ].
Ngữ khí của Dương tỷ không được tốt cho lắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/231889/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.