Editor: Mel*Meow
Không biết vì sao, nhìn biểu tình rầu rĩ của cô, Đỗ Cảnh Minh cư nhiên lại muốn cười.
Hắn đã thật lâu chưa từng có tâm tình vui vẻ như vậy, vì thế hắn lại lấy từ trong túi ra một phong bao lì xì, "Cho cô."
"Thế này thì may ra còn được." Cô trừng hắn một cái.
Không phải cô muốn nhận tiền của hắn, chỉ là muốn nhận đồ vật tên là 'tiền mừng tuổi' mà thôi.
Còn về tiền trong bao lì xì, cùng lắm thì đợi chút nữa cô tìm mua một món đồ vật cùng giá đấy, làm món quà mừng năm mới tặng cho hắn.
Trước kia, thời điểm tham gia một số chương trình phỏng vấn, người chủ trì đã từng hỏi qua cô một vấn đề bén nhọn, "Vì sao điện thoại di động của cô không phải là smartphone, mà là loại chỉ gọi được? Có phải bởi vì cô là cô nhi, tiết kiệm quen rồi, cho nên không mua được điện thoại thông minh hay không?"
Lúc ấy Sở Triều Dương sửng sốt một chút, cười nói: "Bởi vì tôi mua nổi."
Bởi vì hoàn toàn mua nổi điện thoại thông minh, cho nên cô mới không để bụng điện thoại mình dùng là thông minh hay không, cô không cần dùng điện thoại để trang điểm cho thân phận của mình.
Tựa như giờ phút này, cô không thiếu tiền tiêu, cho nên có thể thật thản nhiên nhận lấy hai bao lì xì này, bởi vì cô cũng có thể trả lại nha.
Chỉ là bao lì xì cô chuẩn bị cho 'tiểu Minh' có hơi mỏng, bên trong chỉ có mỗi 188 đồng.*
*188 đồng = 620 nghìn VNĐ
Cô nào biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016813/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.