Sở Triều Dương vẫn luôn bị Cổ Duệ Chính nắm lấy cánh tay, bị động đi về phía trước.
Nhưng trêи thực tế, nội tâm cô lại nhấc lên sóng gió động trời, giống như là một cái gì đó vẫn luôn trói buộc cô đã bị đánh vỡ, lại giống như là mở ra một cánh cửa khiến cô có thể đặt chân đến một thế giới mới, đó là một thế giới khác hẳn so với thế giới cũ của cô, thế giới hoa thơm chim hót.
Bởi vì nguyên nhân xuất thân từ nhỏ dẫn đến rất nhiều lúc, dù phải đối mặt với sự bất công cùng cực, nhưng trừ phi nó thật sự chạm đến điểm mấu chốt của cô, khiến cô bắt buộc phải phản kháng, không thể tiếp tục lui được nữa thì cô mới đứng lên, còn lại cô đều ngậm ngùi chịu đựng.
Bởi vì không có tự tin.
Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ có một người nói cho cô biết là cô có thể phản kháng, cô có bối cảnh có chỗ dựa, nếu bị khi dễ ở bên ngoài thì có thể trở về cáo trạng, mà không phải là yên lặng nuốt vào bụng.
Không có ai !
Viện trưởng cô nhi viện và nhóm dì trông coi chỉ biết nói với bọn họ : “Không được bướng bỉnh, không được cãi nhau với người khác, không được đánh nhau với người khác, không được phép tìm thêm phiền toái cho bọn họ nữa.”
Cô đã có thói quen nhẫn nhục chịu đựng.
Mà giờ khắc này, Cổ Duệ Chính lại dùng hành động để nói cho cô biết, thời điểm bị thế giới bên ngoài đối xử bất công, cô không cần ép dạ cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016806/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.