Sở Triều Dương không biết mặt Đỗ Cảnh Minh, tuy rằng trước kia cô đã từng cứu hắn, nhưng bởi vì lúc ấy trời quá tối, cô không có thấy rõ diện mạo của hắn, cho nên cô cũng không biết thanh niên trước mắt này cô đã giúp đỡ qua, cũng là người đã giúp đỡ cô, Đỗ Cảnh Minh.
Sau khi thi đấu xong cô liền trực tiếp lái xe tới nhà hàng tổ tiết mục đặt trước đó, trước tiên cô vào toilet, cầm quần áo đổi lại thành trang phục hàng ngày của Vô Danh, rồi đeo mặt nạ tiến vào phòng.
Nói là bữa cơm chia tay, kỳ thật chính là đi ăn ăn uống uống chơi chơi.
Bọn họ cho rằng thời điểm ăn cơm Vô Danh sẽ gỡ mặt nạ xuống ?
Không nghĩ tới Vô Danh ăn cơm vẫn mang mặt nạ.
Hùng Viện Viện trợn trắng mắt, “Vô Danh, chúng ta đều quen biết nhau lâu như vậy, thế mà lại không ai biết cô trông như thế nào đâu, hiện tại thi đấu đều đã kết thúc rồi, cô vẫn còn chưa chịu tháo mặt nạ xuống hả ? Ở nơi này của chúng ta lại không có người ngoài, tháo mặt nạ xuống cũng có ảnh hưởng gì đâu ? Ai còn có thể công bố thân phận thật sự của cô ra chứ ?”
Sở Triều Dương xin lỗi mà nhìn nhóm lãnh đạo đang ngồi, khách khách khí khí nói : “Thật ngại quá, có chút không tiện, hy vọng sẽ thứ lỗi.”
Nhóm lãnh đạo đều biết cô có quan hệ với tập đoàn Đỗ Thị, huống hồ hiện tại Vô Danh cũng không phải người bọn họ có khả năng khống chế, vậy nên bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016796/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.