Hiện tại thi đấu mới tiến đến top mười lăm, đây thật đúng không phải là một thời cơ tháo mặt nạ hoàn hảo, cô cũng đã sớm thương lượng qua với Hoàng Hiểu Tuyền, tìm kiếm một thời cơ thích hợp, đem thân phận thật sự bại lộ ra.
Hùng Viện Viện thấy cô tránh đi, trêи mặt liền lộ ra thần sắc tiếc nuối, còn cười hì hì mà làm nũng : “Ai da, chẳng phải chỉ là nhìn thôi sao, nhỏ mọn như vậy !”
Ánh mắt Sở Triều Dương bỗng chốc trầm xuống hẳn, “Tôi đã nói là không tiện, hơn nữa hình như tôi với cô cũng không thân.”
“Gớm, có gì đặc biệt hơn người đâu cơ chứ.” Hùng Viện Viện bô bô miệng, “Nổi tiếng rồi liền không quen biết chúng ta nữa.”
Hồ Dữu nhịn không được, thật sự tức giận mà dỗi : “Cô không được người ta đồng ý đã muốn tháo mặt nạ của người ta xuống, cô xem cô còn có lý không ?”
Hùng Viện Viện cũng không phải hiền lành gì, hai tay cô vắt chéo trước ngực, cười khẩy : “Ai nha, thấy người ta vừa mới nổi liền chạy vội đi nịnh bợ người ta rồi ? Cũng không nhìn xem người ta có cho nịnh bợ hay không, đến cả gương mặt thật cũng không dám tiết lộ thì còn làm được cái gì cơ chứ ?”
Cô cười lạnh một tiếng, đổi qua nói với những người khác : “Các cô còn nói cô ta là tiền bối gì đó ở trong vòng âm nhạc, hơ, nếu thật sự là tiền bối trong vòng âm nhạc, album cũng ra rồi, còn đi đâu cũng đều đeo mặt nạ à ? Tôi thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016782/chuong-45-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.