Còn Giang Cầm thì sao ?
Hai người đều không để Giang Cầm vào mắt.
Giang Cầm cũng chỉ ngồi luyện hát ở trong phòng một lát, sau đó lại đi ra ngoài luyện hát tiếp, nếu như hỏi cô đã chịu ảnh hưởng gì từ việc này, thì đó chính là cô ngày càng nỗ lực hơn so với trước kia.
Không riêng gì cô, cả Đồng Lâm Thanh cũng vậy.
Có một số người, áp lực ở bên ngoài càng lớn, bọn họ ngược lại càng bị kϊƈɦ thích khiến bọn họ có thể bùng nổ hoàn toàn; mà có một số người, chỉ cần có một chút áp lực từ bên ngoài, cũng đều có thể làm cho chân tay bọn họ luống cuống cả lên, tâm tình bị quấy nhiễu; lại có vài người, tâm trí luôn kiên định, mặc kệ gió táp mưa sa bên ngoài như nào đi chăng nữa, thì vẫn tự đứng một mình lù lù bất động.
Đồng Lâm Thanh thuộc về loại người thứ nhất, Hùng Viện Viện thuộc về loại thứ hai và Giang Cầm thuộc về loại thứ ba.
Nhưng rốt cuộc thì tất cả đều chỉ là con người, đều ăn hoa màu ngũ cốc lớn lên thì làm sao lại có thể không chịu ảnh hưởng từ bên ngoài quẫy nhiễu cơ chứ, chẳng qua là ảnh hưởng ít hay nhiều mà thôi, quả nhiên, ba ngày sau, điều này đã được chứng thực bằng hai bài hát hạng lớn trong nước.
Hai bài hát này lấy một loại tốc độ tuyên truyền mà mọi người khó có thể tưởng tượng được lan đi khắp phố lớn ngõ nhỏ, bắt đầu là từ các trung tâm thương mại tại các thành phố lớn, rồi dần khuếch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016779/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.