Trêи thực tế, album của Đồng Lâm Thanh cũng đang ở trong quá trình chế tác.
Ngày hôm qua cô ca hát bùng nổ, làm cho nhân khí của cô cũng tăng cao một đợt, đây vốn là sự kiện có thể khiến mọi người bên cô đều cùng nhau cao hứng… nếu như không có Vô Danh.
Danh khí của mọi người, sự bùng nổ của mọi người, đều phảng phất như là vì Vô Danh mà tồn tại.
Cùng tham gia một đài thi đấu với cô ấy, cùng xuất đạo với thời kỳ của cô ấy là bi kịch cỡ nào cơ chứ.
Đồng Lâm Thanh lại nhịn không được cười tự giễu, cô có nên cảm thấy may mắn không ? Suy cho cùng thì cô cũng không xuất đạo cùng thời kỳ với Vô Danh, mà nói đúng ra, thì cô vẫn là tiền bối của cô ấy.
Mễ Kiều, Giang Cầm, Hùng Viện Viện mới là gặp phải bi kịch chân chính.
Các cô ấy mới xem như là xuất đạo cùng thời kỳ với Vô Danh, vốn dĩ bọn họ cũng đều nên là những người mới có tiền đồ vô lượng, vậy mà hiện tại tất cả đều đã bị sấn đến mức, sự tồn tại của bọn họ chỉ còn dừng ở chỗ phông nền.
Giang Cầm còn đỡ, từ nhỏ đã đi theo cha lăn lội ở trong cái giới âm nhạc này, phập phập phồng phồng quá nhiều, nên cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể một lần nổi tiếng, cho nên tâm thái còn tính là khá vững vàng.
Còn Mễ Kiều thì hiện tại, trong đầu cô chỉ hiện lên một suy nghĩ : Thật là mẹ nó !
Mễ Kiều hai mươi tuổi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016775/chuong-41-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.