Con với Tiểu Trần ngày nào cũng quay chụp nhiều ảnh và video như vậy, nên bây giờ chỉ cần in ra rồi đóng thành quyển album là được mà.” Mẹ Sở một chút cũng không thấy mấy quán chụp ảnh nghệ thuật kia có gì đẹp, vẫn là lấy mấy tấm ảnh trong đời sống sinh hoạt hằng ngày sẽ có ý nghĩa hơn.
“Đây dù sao cũng là một kỷ niệm, không phải hồi một tuổi nó cũng chưa được chụp ảnh đấy hay sao, cũng không thể để cho con nhà người ta đều có ảnh chụp nghệ thuật mà bảo bảo nhà mình lại không có được.” Sở Triều Dương đổi tay ôm cậu, vui mừng hôn hôn khuôn mặt nhỏ của cậu, “Chờ đến khi bảo bảo nhà mình trưởng thành, nhìn thấy ảnh chụp nghệ thuật hồi còn nhỏ của nó, chẳng phải là rất có ý nghĩa hay sao.”
Cô đột nhiên nhớ ra : “Hiện tại đang trong giai đoạn thi đại học, chờ kết thúc thi đại học rồi, ba được nghỉ, cả nhà chúng ta hẳn là có thể chụp ảnh gia đình nhỉ ?” Linh quang trong đầu cô chợt lóe : “Cả nhà chúng ta sẽ mặc đồ gia đình ha !”
Nghĩ đến cảnh tượng như vậy, tâm tình Sở Triều Dương liền kϊƈɦ động hẳn lên.
Cô luôn hâm mộ gia đình nhà người ta vì họ có người thân chiếu cố, nhưng hiện tại thì chính cô cũng đã có ba, có mẹ, có bảo bảo rồi a !
Cô gấp không nổi mà kéo mẹ Sở đi dạo khắp các khu trang phục, cô muốn mua đồ gia đình.
Hiện tại đã sắp sửa bước sang tháng sáu, trời cũng đã nóng, quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016751/chuong-31-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.