Chuyện này cũng không có gì đáng nói, nên vị lão sư kia cũng không gạt cô : “Em ấy qua đây mượn đàn guitar.”
Hùng Viện Viện sốt ruột, vội vàng hỏi : “Vậy thầy cho mượn ạ ?”
“Cho.” Tay đánh đàn guitar này là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, râu quai nón đầy cằm : “Không nghĩ tới cô ấy vừa hát hay lại còn thông hiểu nhạc cụ.”
“Cô ta còn biết đàn guitar ?” Tức khắc sắc mặt Hùng Viện Viện liền trầm xuống, nguy cơ trong lòng cô ngày càng tăng cao.
Tay đánh đàn guitar kia thấy rõ ràng khuôn mặt vốn dễ thương tươi cười xinh xắn kia trong nháy mắt lại có thể biến sắc mặt, còn nhanh hơn máy ấy chứ, trong lòng liền nói thầm bây giờ không thể chỉ nhìn mặt ngoài của mấy tiểu cô nương này được nữa, thật là quá mức tâm cơ.
Hùng Viện Viện tự nhiên là biết phân lượng của mình hoàn toàn không đủ để bảo tổ tiết mục cấm không cho Sở Triều Dương sử dụng đàn guitar, vì vậy tròng mắt cô chuyển động, cẩn thận đi tới trong một góc gọi điện thoại cho Lưu Duệ.
Ban huấn luyện ở truyền thông Tinh Không có tới tận hơn ba mươi con người, nhưng Lưu Duệ sở dĩ coi trọng Hùng Viện Viện nguyên nhân rất lớn là nằm trong tính cách không từ thủ đoạn của cô, Lưu Duệ cũng chính là hạng người làm việc không từ thủ đoạn để đạt được mục đích cuối cùng, cho nên đương nhiên hắn cũng thưởng thức hạng người như vậy, hắn cho rằng chỉ có ‘nhân tài’ mới có thể thành công, mới có thể xuất đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016739/chuong-26-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.