Thanh âm của Tiểu Trừng Quang đặc biệt mềm mại, trong vắt, bi bi bô bô, trong nháy mắt đã làm cho viền mắt của Sở Triều Dương đỏ bừng, cô đem Tiểu Trừng Quang ôm chặt vào ngực : “Aii bảo bối !”
Sở Triều Dương khó có thể hình dung được cái cảm giác toàn lồng ngực đang chua xót nhưng ngay sau đó lại được phủ đầy cảm giác hạnh phúc ấy, giống như một con người vốn luôn cô đơn, một mình lang thang phiêu bạt tự dưng lại có một bến đỗ để trở về, cô chỉ có thể gắt gao ôm chặt cậu, nhưng lại sợ ôm chặt quá cậu sẽ khó chịu.
Ôm một hồi lâu, cô mới buông cậu ra.
Đôi mắt cô phảng phất như chứa cả bầu trời sao, nhìn cậu ở trước mặt mà vui sướиɠ : “Bảo bối, lại kêu một tiếng nữa nào !”
“Mẹ !”
“Ai ! Bảo bối, lại kêu một tiếng nữa !”
“Mẹ !”
Một chút nước mắt của Sở Triều Dương tràn mi mà chảy xuống dưới, cô vui quá nên đã bật khóc.
Cô ôm Tiểu Trừng Quang tựa như cô vừa có được cả thế giới, rồi cao hứng chạy tới phòng mẹ Sở, “Mẹ, mẹ ! Tiểu Quang vừa gọi con là mẹ xong ! Bảo bối, ngoan, lại đây gọi một tiếng mẹ nào.”
“Mẹ !”
Cánh tay nhỏ của Tiểu Trừng Quang gắt gao ôm cổ cô, đầu cũng không muốn rời xa mà dựa lên vai cô, cậu nhìn thấy vài giọt nước mắt mà cô vừa chảy xuống vì quá đỗi vui mừng thì liền duỗi tay sờ sờ, ẩm ướt, lạnh lạnh, có chút ngây thơ.
Mẹ Sở cũng vội vàng chạy từ phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016736/chuong-25-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.