Cô đang muốn cất giọng hát thì vị nữ giám khảo nhìn qua khoảng chừng 40 tuổi ngồi giữa liền nhanh mồm nói : “Từ từ, Vô Danh là có ý gì hả ? Cô không có một cái tên tử tế à ? Tên thật của cô không phải là tên của con người hay sao ? Tại sao phải lấy cho mình một cái tên khác ?” Vị nữ giám khảo kia cứ như một khẩu súng liên thanh đang bắn đạn không ngừng, hết hỏi một câu nghi vấn này lại đến một câu nghi vấn khác, “Còn nữa, tại sao cô lại mang mặt nạ đi tham gia thi đấu ? Muốn lòe mắt thiên hạ sao ? Cô cho rằng như vậy là cá tính ? Thật ngại quá, đây là nơi thi đấu ca hát, không phải sân khấu ảo thuật, múa xiếc, nếu cô muốn múa xiếc, diễn trò ảo thuật thì cô có thể lăn luôn tới Carnival ngay bây giờ.”
Nữ giám khảo này nói không chút khách khí, khiến vị giám khảo nam ở bên cạnh bà đành phải hòa giải không khí : “Tôi có thể hỏi vì sao bạn lại phải tự đặt cho mình một cái biệt danh khác là Vô Danh hay không ? Chúng tôi thấy hình như tên thật của bạn cũng không phải là Vô Danh.” Hắn cúi đầu nhìn bản biểu báo danh ở trong tay.
Một vị nam giám khảo khác cũng tò mò mà nhìn cô.
Sở Triều Dương cười nói : “Vô Danh là nghệ danh của tôi, ban đầu tôi cũng không có nghệ danh là như vậy nhưng cái tên ban đầu kia lại trùng với người khác mất rồi, cái tên ban đầu tôi muốn lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016722/chuong-19-2.html