Rất nhiều lúc, Tiểu Trừng Quang không hề phản ứng lại với cô nhưng hôm nay khi ánh mặt trời chiếu lên da thịt trắng nõn của cậu, khuôn mặt ấy dần dần nhiễm đỏ, không biết là do ánh nắng đã chiếu vào cậu quá lâu hay là do cậu ngại ngùng nữa.
Sở Triều Dương thấy vậy liền kinh hỉ kêu lên, :”Aizoo bảo bối của mẹ, mặt con đỏ hết lên rồi, có phải do thẹn thùng không ta ?” Cô cao hứng không thôi mà đem mặt lại gần rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cậu “Bảo bối, con thật đáng yêu nha, làm sao bảo bối nhà mình lại có thể dễ thương như vậy nhỉ, lại còn có mắt to tròn, mũi cao thẳng tắp, thật soái quá đi mà !”
Khuôn mặt vốn trắng nõn của Tiểu Trừng Quang giờ ngày càng đỏ lên, lỗ tai dường như trong suốt dưới ánh mặt trời, môi hồng kiều diễm nhẹ nhàng nhấp nhấp, đôi mắt đen to lúng liếng đang nhìn cô, ánh mắt thanh triệt, sạch sẽ.
Sở Triều Dương thực sự rất yêu cậu, vội đem đàn ghi-ta đi cất sau đó nhẹ ôm cậu lên, nâng cậu lên cao rồi đặt thật nhiều nụ hôn lên mặt cậu.
Lúc trước do bận trang hoàng phòng ở với cả chuẩn bị tập luyện cho cuộc thi ca hát nên cô cũng không có thời gian nhàn rỗi mà là cố gắng đem toàn bộ bài hát ở thế giới trước lôi lên một lượt.
Vào lúc trang hoàng nhà cửa trước đó, cô đã cố ý mua một cái két sắt có ngăn kín ở giữa, kiếp trước sau khi cô sáng tác xong một bài hát, cô đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016714/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.